Người lái đò - một người thầm lặng vẫn ngày ngày say sưa trên bục giảng để đem đến cho học trò những con chữ mang cả hành trang vào đời. Âm thầm, lặng lẽ, chẳng biết tự khi nào sự thầm lặng ấy đã trở thành một thứ vẻ đẹp vô hình không kể hết.
Có chăng chỉ là những con chữ? Hay đó là cả những tâm tư, sự sẻ chia, niềm tin, sức mạnh. Người giáo viên mà ngày ngày quen thuộc với chúng ta không chỉ đem đến cho chúng ta những kiến thức, mà còn là những người ấp ủ cho ta, bồi dưỡng cho ta bao nhiêu bước đi trong hành trang làm người. Những lần mắc lỗi, những lần làm sai, sự khuyên bảo nhẹ nhàng hay cả sự bao dung liệu học trò như ta còn nhớ? Chẳng phải chỉ là thầy cô, họ còn là cha, là mẹ, là sự ấm áp chở che cuộc đời.
Không chỉ vậy, những người thầy ngày đêm cần mẫn với viên phấn trắng, cũng là một sức mạnh trong cuộc đời của mỗi học sinh. Bởi những nét đẹp vô hình mà họ mang lại, chính là sự thay đổi lớn lao trong tư duy và suy nghĩ của chúng ta. Mỗi ngày ta sẽ lại một lớn lên, dần rồi sẽ rời xa ngôi trường và những người thầy thân yêu, nhưng kí ức sẽ mãi còn đó, bài giảng sẽ mãi còn đó, cả sự tận tâm, bao dung, tình yêu mà thầy cô cũng vẫn sẽ còn đó, gói gọn trong nét đẹp vô hình nằm vẹn trong hồi ức an nhiên của mỗi người.